LỜI MỞ ĐẦU
Vui buồn nào cũng qua
Thành bại nào cũng bỏ
Đến đây hai tay trắng
Trở về nắm xương khô.
Hoa nở rồi tàn, tóc xanh lại bạc. Đời người như một dòng nước cứ xuôi chiều trôi đi mãi mãi. Quả đúng như câu châm ngôn: “ Thanh xuân bất tái lai ” ( tuổi xuân không đến hai lần ).
Năm tháng chất chồng, mạng người dần ngắn lại. Đôi lúc mình cảm thấy cuộc đời an vui tràn đầy ước vọng, nhẹ nhàng như chiếc lông hồng bay bổng, lại cũng có lúc chán chường lắm nỗi đau thương bất hạnh, nặng trĩu bởi những chuyện thế nhân.
Cuộc sống, dường như ai cũng muốn cho mình được giàu sang, may mắn và không ai muốn mình lâm vào cảnh bất hạnh, khó khăn. Thế nhưng, đâu phải người nào cũng được hoàn thiện như ý nguyện! Tuy nhiên, chúng ta không được quyền thất vọng về một tương lai tốt đẹp. Còn chuyện thành công hay không là tùy thuộc vào sự kiên trì và nỗ lực để vượt lên trên số phận của chính mình.
Đành rằng “ khổ vui là kiếp con người ”, nhưng lắm lúc ta phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều về cuộc đời đầy dẫy khó khăn và số phận bất hạnh trớ trêu này để “ mỗi lần vấp ngã là mỗi lần đứng dậy ”. Chính vì thế mà mình trở nên cứng rắn và có cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc đời. Được vậy, ta mới bền gan mà “ ngẩng đầu đi giữa sa mạc mênh mông, vững chân bước trên con đường đầy sỏi đá ”.
Người xưa nói: “ Ý nguyện thì ai cũng như ai, nhưng thành tựu hay không là do nhân duyên phước đức ”. Cho nên, ông bà ta cũng từng bảo: “ Ai có phần nấy ” hay “ Mỗi người mỗi cảnh ” là vậy! Ôi, tham vọng của con người thì bao la quá, nhưng mạng sống thì tạm bợ như đám mây trôi lênh đênh giữa bầu trời không nơi nương tựa, mau chóng như bọt nước cuộn trào giữa trùng dương vô tận mênh mông! Sanh diệt, diệt sanh; thành hoại, hợp tan há chẳng phải là định luật muôn thưở của vũ trụ nhân sinh ?
“ Trăm năm trong cõi người ta ”, nhưng đã mấy ai sống trọn kiếp số trăm năm? Khi chúng ta chứng kiến cảnh thoi thóp giãy giụa, chân tay co quắp, miệng không ngớt rên rỉ khóc than…của người sắp chết thì chắc hẳn ai ai cũng thầm nguyện rằng: “ Cuộc đời này, con thật không mong mỏi gì khác, chỉ mong sao khi con lâm chung được an tường mà qua đời là tốt rồi!”. Ai cao sang, ai quyền thế, có còn chăng? Hay “ Khi tôi sanh ra, hai bàn tay trắng; lúc tôi trở về, phủi trắng đôi tay ” và những gì tồn tại đằng sau cái chết …?
Lại nữa, tại sao trên đời này có kẻ giàu người nghèo? Người sanh vào nhà tôn quý lại bị chết yểu, kẻ sống lâu mà chẳng được thiện chung! Tại sao tôi làm lành mà lại gặp toàn chuyện xấu, còn kẻ tạo ác thì luôn được vận may? Chúng ta đừng vội oán trời, trách người mà mình phải bình tĩnh nở nụ cười và dang tay đón nhận tất cả những thứ ấy như mong nhận được món quà mà mình đã từng yêu thích. Sở dĩ có sự khác biệt như thế là do đâu? Định nghiệp hay một bàn tay vô hình nào ban phước giáng họa …
Khổng Tử từng nói: “Trước tiên phải dốc chí vào việc đạo, tựa ở nơi đức, nương vào lòng nhân, sau mới đuổi theo nghề nghiệp”. Câu này mở bày cho chúng ta thấy rõ rằng việc học phải chú trọng đến phần gốc trước và phần ngọn sau. Do chất ở bên trong mà đượm ra bên ngoài thì mới hoàn bị được cả “thể” và “dụng”, hoa trái đều xum xuê. Dòng suối hài hoà và hạnh phúc chân chánh được khơi nguồn từ sự bình an vô tận, trong một tâm hồn khoáng đạt. Cho nên điều tối quan trọng trong việc học làm người, trước hết là làm sao giải trừ được tất cả phiền não và khổ đau.
Tất cả phước đức và trí tuệ đều không ra ngoài chữ “tâm”, chỉ cần ở nơi tâm của mình có sự công phu tu tập, gieo nhiều nhân lành, thường nhổ sạch cỏ dại, luôn đem nước từ bi tưới cho mảnh ruộng tâm thức được tươi tốt và cũng thường dùng ánh sáng trí huệ để soi khắp nhân lành, được như thế thì sẽ trổ ra quả lành năm phước ( trường thọ, phú quý, khương ninh, hiếu đức, chung mạng ).
Ghi chú:
• Trường thọ là số mạng không chết yểu, lại có phước thọ lâu dài .
• Phú quý là tiền bạc sung túc, lại có được địa vị tôn quý .
• Khương ninh là thân thể khoẻ mạnh và tâm linh được an ổn.
• Hiếu đức là thường làm việc lành, lại còn rộng chứa âm đức.
• Thiện chung là biết trước được thời gian mình qua đời, đến lúc mạng chung không gặp những tai họa ngang trái, thân thể không đau bệnh, trong lòng không còn vướng mắc và sầu lo về nhân thế, an lành và tự tại lìa bỏ cõi nhân gian.

HỌC LÀM NGƯỜI
Đại sư Tinh Vân có một người đệ tử, sau khi tốt nghiệp đại học liền học thạc sĩ, rồi lại học tiến sĩ, sau nhiều năm đèn sách cuối cùng cũng đã hoàn thành luận án tiến sĩ nên vô cùng mừng vui.
Một hôm người đệ tử này trở về, thưa với Đại sư: Thưa thầy nay con đã có học vị tiến sĩ rồi, sau này con phải học những gì nữa? Ngài Tinh Vân bảo: " học làm người, học làm người là việc học suốt đời chẳng thế nào tốt nghiệp được ".
Thứ nhất, " học nhận lỗi ". Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.
Thứ hai, “ học nhu hòa ”. Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta lại mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại dài lâu được. Tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn trong việc tu tập.
Thứ ba “ học nhẫn nhục ”. Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên biển lặng, lùi một bước thì biển rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.
Thứ tư " học thấu hiểu ”. Thiếu thấu hiểu lẫn nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?
Thứ năm " học buông bỏ ”. Cuộc đời như một chiếc va li, lúc cần dùng thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống lại không đặt xuống, cũng như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới có thể tự tại được!
Thứ sáu “ học cảm động ”. Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên hoan hỷ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là tâm thương yêu, tâm Bồ Tát, tâm Bồ Đề; trong cuộc đời mấy mươi năm của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.
Thứ bảy " học sinh tồn ”. Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình, bạn bè yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với người thân.
Liên Hải dịch.
Bài học đạo lý:
Cái học tích lũy kiến thức, thành tựu bằng cấp tuy khó nhưng không khó bằng cái học chuyển hóa những tập khí bất thiện của chính bản thân mình để trở nên hoàn thiện, học làm người. Đúng như lời của Đại sư Tinh Vân: “Học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được”.
Một người dù có bằng tiến sĩ hay không có bằng cấp gì cũng đều phải học làm người. Đó chính là sự tu tập, khả năng tự trị liệu và chuyển hóa. Theo Đại sư Tinh Vân, trước cần học nhận lỗi. Lỗi lầm là điều không ai có thể tránh khỏi. Nhận ra lỗi lầm và chịu trách nhiệm về nó chính là sự tiến bộ lớn. Kế đến là học nhu hòa, tức sự khiêm tốn, hạ mình nhằm thiết lập sự hòa ái, sống chung an lạc. Tiếp theo là học nhẫn nhục. “Một điều nhịn chín điều lành”. Nhẫn nhịn và kiềm chế được trước nghịch cảnh mới là người có sức mạnh thật sự, vạn sự lành đều xuất phát từ đây. Quan trọng hơn là học thấu hiểu. Vì chỉ có thấu hiểu mới hình thành cảm thông và thương yêu. Nhờ thấu hiểu nên người ta sẽ bớt cố chấp, dễ dàng buông bỏ, hỷ xả và bao dung. Học buông bỏ những gì đáng buông bỏ để cuộc sống sẽ nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Đặc biệt là học cảm động, rung động trước khổ đau, bất hạnh và sẻ chia thành công, vui mừng với người khác. Từ bi hỷ xả là những chất liệu nuôi lớn tình thương trong ta và mọi người. Cần thiết nhất là học cách sống lành mạnh để thân khỏe; thân khỏe thì tâm mới an và làm được những gì cần làm.
Những lời dạy học làm người của Đại sư Tinh Vân thật giản dị mà vô cùng thiết thực và lợi ích. Cuộc sống sẽ trở nên nhiệm mầu, an vui và hạnh phúc khi mỗi người đều quan tâm đến việc tự hoàn thiện mình bằng cách nỗ lực trong việc học làm người.

ĐỜI NGƯỜI TRONG MỘT CÂU
Nhà vua ấy, ngay từ lúc lên ngôi báu đã giao cho một viên đại thần cái trọng trách sưu tầm dưới các bầu trời xa lạ những tinh hoa rải rác trong vũ trụ và những triết lý của cuộc đời. Ý cửu trùng muốn thu nhập những cái hay ở đời để dụng một nguyên tắc trị dân.
30 năm trời đã qua, vị thanh niên anh tuấn ấy, chờ đợi tóc đã điểm bạc. Lễ khánh - thọ ngũ tuần đã cử hành long trọng trong hoàng cung. Lúc ấy quan đại thần cũng về với đoàn lạc đà, bốn vó trắng bụi đàng xa, và trên lưng chất hơn nghìn sách quý mà vị đại thần đã có công kết tập.
" Trẫm đã nhiều tuổi rồi, tinh hoa của trời đất nhiều đến thế. Trẫm làm sao xem cho hết. Khanh mang về rút ngắn lại cho trẫm đủ thời gian xem."
Đoàn lạc đà lại chở những pho sách đi và 10 năm sau nữa, bộ sách rút ngắn lại còn 500 quyển được dâng lên ngự lãm. Nhà vua vuốt chòm râu bạc phau ngần ngại phán:
" Hãy còn nhiều quá. Tuổi trẫm đã lớn, đọc sao cho kịp, khanh chịu khó về gạn lọc một lần nữa những tư tưởng huyền diệu trong ấy."
Viên đại thần tận trung không hề nghĩ đến số năm tháng đã tàn tạ trên đầu, lui về một nơi u tịch kết tinh kho tư tưởng. Sau 5 năm triền miên, với bao nhiêu tinh hoa và tư tưởng cổ kim đông tây, viên quan già nua mừng rỡ khi thấy kết quả: 500 cuốn dồn lại chỉ còn một pho sách dày. Một pho sách dầy chứa tất cả triết lý của một cuộc đời! Cuốn sách dầy ấy, một buổi sớm được mang vào ngự lãm. Nhưng nhà vua đã nằm trên giường bệnh, chung quanh ngự y chầu chực. Vua mở mắt nhìn vị đại thần tận tâm và cuốn sách quý giá. Một nụ cười nhàn nhạt nở trên môi vua như ánh hoàng hôn. Vua thở ra một giọng yếu nhỏ, viên đại thần quỳ xuống lắng tai đón lấy:
" Trẫm yếu lắm, một trang sách còn chưa thể xem được huống chi là cả cuốn. Song trước khi nhắm mắt, trẫm háo hức muốn biết qua những tư tưởng gì, những triết lý gì, đã chi phối cả đời người, đã điều khiển cả một vận mệnh. Khanh khá rút ngay quyển sách này thành một câu hay vài chữ cho trẫm xem kịp và đủ sức hiểu."
Nét mặt viên đại thần trở nên trầm ngâm và hai mắt già nheo lại. Tử thần đã chờn vờn đâu đó. Các ngự y cúi đầu trước số mệnh. Nhà vua nằm yên khắc khoải chờ. Thời gian như ngưng hẳn lại. Không khí trở nên nặng nề và nghiêm trọng. Vàng son nội điện tự nhiên cũng hóa rầu rĩ. Mọi người chăm chú và kính cẩn nhìn viên đại thần đang lặng lẽ đem cuộc đời thu vào một câu. Sau một hồi suy nghĩ, viên đại thần từ từ bước đến bên án. Cả bộ văn phòng tứ bảo hình như run khi bàn tay già đưa ra. Bàn tay kính cẩn nâng cây bút, và nhẹ nhàng vạch trên mảnh hoa tiên những nét buồn lung linh. Mọi người đều ngó theo. Thần chết lúc ấy đã chập chờn đầu long sàng. Đã mấy lần nhắm mở. Vua mới cất được mấy tiếng cuối cùng: " SINH LÃO BỆNH TỬ ".
Lời bàn:
Triết lý của đời người được thu vào 1 câu ngắn gọn: SINH LÃO BỆNH TỬ
Ngẫm nghĩ lại, đời người thật là vô thường, thấy đó mất đó, không có gì là vĩnh cửu cả!
Từ 1 ông vua của 1 nước quyền uy biết bao cho đến 1 người nghèo cùng, khốn khổ đều tránh không khỏi luật tuần hoàn của Tạo Hoá...
Như vậy thì mọi người, cho dù giàu sang tột đỉnh, bác học uyên thâm, hay là một người ngu dốt đều không tránh khỏi cái chết...
Nếu con người cuối cùng đều trở thành cát bụi, tại sao chúng ta không tranh thủ sống từng phút giây cho có ý nghĩa như vậy để sau này sẽ không cảm thấy hối tiếc...



MỌI THỨ KHÔNG LUÔN GIỐNG NHƯ BẠN NGHĨ
Có hai thiên thần, một già một trẻ, đang đi ngao du và dừng lại nghỉ đêm tại một gia đình giàu có. Gia đình giàu có nhưng khiếm nhã đã không cho những thiên thần nghỉ ở phòng khách. Thay vào đó, họ chỉ cho các thiên thần một chỗ trong tầng hầm lạnh lẽo.
Khi đang nằm ngủ, vị thiên thần già nhìn thấy một cái lỗ trên bức tường của tầng hầm. Vị thiên thần liền dậy sửa lại bức tường bằng cách bịt lại cái lỗ. Khi thiên thần trẻ hỏi tại sao làm vậy, thiên thần già đáp, “Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ”.
Đêm hôm sau, hai thiên thần nghỉ chân tại một gia đình nông dân nghèo nhưng mến khách. Sau khi chia cho họ phần thức ăn ít ỏi của mình, vợ chồng chủ nhà nhường chiếc giường của mình để cho các thiên thần nghỉ trên đó. Sáng hôm sau, khi thức dậy, các thiên thần thấy vợ chồng người nông dân đang khóc. Con bò sữa, nguồn thu nhập duy nhất của họ, đã chết ngoài đồng.
Thiên thần trẻ tức giận hỏi thiên thần già, “Tại sao ông có thể để điều này xảy ra? Người chủ nhà đầu tiên có đủ mọi thứ thì ông lại giúp đỡ, trong khi gia đình này rất nghèo khó và sẵn sàng chia sẻ thì ông lại để cho con bò của họ chết.”
“Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ ”, thiên thần già trả lời. “Khi chúng ta ở trong tầng hầm của toà lâu đài, ta để ý thấy có một kho vàng được giấu trong cái lỗ trên tường. Nhưng vì tên chủ nhà quá tham lam và ích kỷ, ta đã bịt kín cái lỗ lại khiến hắn không thể tìm ra kho báu.
Còn đêm qua, khi chúng ta ngủ trong nhà người nông dân, thần chết đã đến đây và định lấy đi mạng sống của người vợ. Ta đã xin thần chết lấy mạng sống của con bò thay cho mạng sống của bà ấy. Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ ”.
Đôi khi, mọi việc xảy ra không theo ý bạn muốn. Nhưng nếu bạn có niềm tin, bạn hãy luôn tin rằng các thiên thần luôn bên bạn để sắp xếp mọi chuyện xảy ra có lợi cho bạn. Chỉ có điều, có thể phải mất một thời gian sau bạn mới nhận ra được điều đó.
Bình luận:
Nếu bạn đang đau khổ vì gặp một chuyện nào đó không may xảy đến với mình, xin bạn đừng buồn. Hãy tin rằng ở trên cao, các thiên thần đang luôn ở bên bạn để sắp xếp cho mọi chuyện xảy ra có lợi cho bạn.
Có thể bạn đã từng nghe câu mà mọi người hay nói khi an ủi nhau: "Của đi thay người". Có thể các thiên thần đang muốn bạn tạm hy sinh những điều nhỏ để tránh cho bạn những tổn thất lớn hơn. Biết đâu đấy. Và biết đâu một thời gian sau bạn sẽ nhận ra được điều này.
Chúc bạn vượt qua đau khổ mà mình đang gặp phải!

VỊ VUA VÀ BỐN BÀ VỢ
Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị vì một vương quốc hùng mạnh. Ông có đến 4 bà vợ, bà nào cũng xinh đẹp.
Nhà vua yêu bà vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, không bao giờ từ chối. Kế đến là người vợ thứ ba, nhà vua lúc nào cũng sợ mất bà, đi đâu cũng muốn đưa bà đi theo.
Bà vợ thứ hai là chỗ dựa tinh thần cho nhà vua, bà rất tử tế, dịu dàng và kiên nhẫn, mỗi khi nhà vua gặp chuyện khó khăn, ông thường tâm sự với bà và thường nhận được những lời khuyên quí giá.
Người vợ thứ nhất của nhà vua là trung thành nhất, giúp cho nhà vua trị vì và làm cho đất nước ngày càng giàu có, nhưng nhà vua lại không dành nhiều tình cảm cho bà. Nhà vua luôn nghĩ rằng bà có thể tự chăm sóc lấy mình và ít để ý đến bà.
Không may, một ngày nọ nhà vua lâm bệnh và biết rằng mình không còn sống được bao lâu nữa. Ông nghĩ :"Ta có đến 4 bà vợ nhưng khi ra đi e rằng lại hoàn toàn cô đơn ".
Nghĩ vậy nhà vua gọi người vợ thứ tư đến và nói:
- "Ta yêu thương nàng nhất, luôn dành mọi thứ tốt đẹp cho nàng. Giờ đây ta sắp chết, nàng có theo ta để ta khỏi cô đơn không?"
Nhà vua nhận được câu trả lời: "Bệ hạ rất tốt với thiếp nhưng yêu cầu đó khó quá, thiếp không thể làm được!".
Nhà vua lặng đi một lúc rồi cho gọi người vợ thứ ba.
Bà trả lời: "Không thưa đức vua, cuộc sống còn đẹp lắm, sẽ có một vị vua khác đến để tiếp tục che chở và chiều chuộng thiếp!".
Trái tim vị vua cảm thấy lạnh buốt vì buồn bã và thất vọng.
Ngài lại cho gọi người vợ thứ hai.
Bà đáp: "Lần này thiếp không thể giúp gì hơn nhưng thiếp hứa sẽ chăm sóc bệ hạ đến phút cuối cùng và sẽ luôn nhớ đến bệ hạ”.
Nhà vua hoàn toàn tuyệt vọng.
Nhà vua không hề nhớ ra người vợ thứ nhất cho đến khi ngài nghe một giọng nói cất lên:"Thiếp sẽ theo ngài đến bất cứ nơi đâu ngài tới cho dù đó là cõi chết".
Đó chính là người vợ thứ nhất của ông.
Trông bà mệt mỏi và gầy yếu. Buồn bã và tiếc nuối vô hạn vì cách đối xử của mình, nhà vua thốt lên: "Lẽ ra ta phải chăm sóc và yêu thương nàng nhiều hơn mới phải."
***
Bạn vừa đọc một câu chuyện cổ tích, trong đó có vua và các bà hoàng. Nếu coi mỗi chúng ta cũng giống như nhà vua thì để ý xem mỗi chúng ta cũng có 4 "người vợ" đấy.
Người vợ thứ tư ( cơ thể ): Hầu như ai cũng lo lắng, chăm sóc đến bản thân, đến cơ thể mình nhiều nhất. Nhưng khi chúng ta ra đi thì cơ thể ấy cũng tan biến, không để lại gì trên đời.
Người vợ thứ ba ( địa vị và của cải ): Đây chính là thứ dễ mất nhất vì dù sao chúng chỉ là vật chất. Khi ta không còn thì "địa vị" không còn và của cải cũng sẽ thuộc về người khác.
Người vợ thứ hai ( gia đình và bạn bè ): Họ luôn quan tâm và giúp đỡ, luôn an ủi và khuyên giải, nhưng họ chỉ có thể chăm sóc ta đến những phút cuối cùng và nhớ thương ta.
Người vợ thứ nhất ( tâm hồn ): Không phải ai cũng nhớ đến nó khi sống trong 1 thế giới mọi người đều phải chạy đua với của cải, địa vị để thoả mãn cái "tôi" của mình. Thế nhưng TÂM HỒN là điều duy nhất luôn đi cùng với chúng ta đến bất cứ nơi nào chúng ta đến, và chính là thứ để mọi người nhớ mãi đến ta dù ta có ở nơi nào.
TÁI ÔNG
MẤT NGỰA
Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía bắc nước Tàu, gần Trường Thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm, con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão.
Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tỉnh nói: Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi.
Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ.
Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây.
Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: Biết đâu việc được ngựa Hồ này sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.
Con trai của ông lão rất thích cưỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn, mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết nên nhảy loạn lên. Có lần con ông lão không cẩn thận để ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật nguyền.
Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua này lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế.
Ông lão thản nhiên nói: Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa này mà được phúc.
Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung Nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai tráng đều tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi lính, được sống sót ở gia đình.
Bình luận của sách Hoài Nam Tử:
Họa là gốc của phúc, phúc là gốc của họa. Họa phúc luân chuyển và tương sinh. Sự biến đổi ấy không thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái kết quả của nó.
Do đó, người đời sau lập ra thành ngữ: Tái ông thất mã, an tri họa phúc. Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc.
Hai điều họa phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được phúc thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái họa sẽ đến; khi gặp điều họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh thần. Việc đời, hết may tới rủi, hết rủi tới may, nên bắt chước tái ông mà giữ sự thản nhiên trước những biến đổi thăng trầm trong cuộc sống.
Bình luận của thành viên Yaua:
Câu chuyện tuy đã cũ nhưng giá trị của nó hầu như vĩnh viễn.
Trước đây công việc kinh doanh của tôi đang đà tuột dốc, biết là vậy nhưng tôi cứ loay hoay không biết phải làm sao. Thời cuộc thay đổi kéo theo nhu cầu thị trường cũng đổi thay. Tiếp tục làm thì thua lổ, chấm dứt lại tiếc công sức đã bỏ ra cũng không biết phải chuyển sang làm việc gì khi tâm trí đang rối bời.
Giữa lúc phân vân như vậy thì biến cố ập đến, cơ sở của tôi bị thưa kiện vì tiếng ồn, hạn phải "dẹp tiệm" hoặc di dời trong vòng 30 ngày.
Lúc đó quả thật tôi chỉ muốn điên, sau vài giờ đắn đo suy nghĩ tôi đi đến quyết định "dẹp tiệm"; tôi gọi cho các khách hàng, bạn bè trong giới tuyên bố thanh lý toàn bộ trên cơ sở vừa bán vừa cho, giải quyết tất cả công nợ. Chỉ trong vòng 2 tuần tôi trở về con số O.
Liên tiếp mấy đêm sau đó tôi không ngủ được, đầu óc suy nghĩ miên man chỉ một câu thôi: "Làm cái gì để sống?". Cuối cùng tôi chọn được một hướng đi mới và đã thành công ( không làm mất lòng ai cả! ).
Vậy cái biến cố đó là phúc hay hoạ? Nếu không có nó liệu tôi có dứt khoát từ bỏ cái sự nghiệp đang lụi tàn để làm lại từ đầu hay không? Phải mất một thời gian sau ta mới nhận ra là hoạ hay phúc. Giờ đây tôi phải cảm ơn người đã "hại" tôi lúc ấy, người mà tôi đã từng "ghét cay ghét đắng", nghe buồn cười quá phải không bạn?
Chắc chắn câu chuyện " thêm ngựa, mất ngựa" này còn diển ra nhiều lần nữa trong cuộc đời, nhưng lúc đó tôi sẽ bình tâm hơn, sáng suốt hơn để ứng phó.

KHOẢNG CÁCH CỦA TRÁI TIM
Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau ?”
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời: “Bởi vì người ta mất bình tỉnh, mất tự chủ!”
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo: “Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng.
Sau cùng Ngài bảo: “Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”
Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”
Rồi ngài lại tiếp tục:
"Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..”
Ngài kết luận:
“Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !”

TIẾNG VANG
Hai cha con nọ đang đi men theo triền núi. Bỗng người con trai nhỏ trượt chân và ngã, em la lớn lên “Ối chao! ”. Em lấy làm ngạc nhiên khi thấy ở miền núi xa có tiếng ai nhái lại “Ối chao!”. Em tò mò la lên “ Ngươi là ai? ” thì em nhận lại tiếng nhái lại “ Ngươi là ai? ”.
Tức giận quá em quát lên:“ Quân đốn mạt! ” , thì em lại nghe tiếng nhái lại:“Quân đốn mạt”.
Em nhìn người cha và hỏi“Thế là thế nào hở cha?” Người cha mỉm cười và nói: “ Này con hãy xem đây ” nói rồi ông nói lớn lên:
“ Anh hay quá! ” thì nghe tiếng trả lời “ Anh hay quá! ”. Rồi ông lại la lên: “ anh tuyệt vời quá! ” thì cũng nghe tiếng trả lời “ Anh tuyệt vời quá! ”
Người con ngạc nhiên nhưng cũng vẫn chưa hiểu. Người cha ôn tồn giảng :
“ Đó là tiếng vang con ạ! Khi có những khoảng trống rộng rãi như ta có truớc mặt đây thì các tiếng động lớn hay tiếng nói lớn nó sẽ dội lại như vậy. Con nói những lời tức giận thì nó sẽ dội lại những lời tức giận, cha nói những lời đẹp đẽ thì nó sẽ dội lại những lời đẹp đẽ! Ở đời cũng vậy! đời là sự dội lại của các hành động của ta. Khi tâm ta có lòng từ bi, thì chúng ta sẽ nhận lại sự yêu thương. Khi ta hành động những điều xấu, thì nỗi bất hạnh sẽ lại xảy đến cho chúng ta ”.

CHIẾC VÒNG
Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó."
Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt?"
Nhà vua đáp: "Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.
Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.
Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.
Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.
"Nào, ông bạn của ta," vua Salomon nói, "Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?". Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua đi"
Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó, ông cũng chỉ là cát bụi.

HÃY BUÔNG RA
Tôi nghe buổi thuyết pháp tại chùa Thiên Môn. Xin thuật lại để quí vị cùng nghe. Sau phần thuyết giảng, đến phần pháp đàm. Thầy mời quí Phật tử đặt câu hỏi để cùng thảo luận.
Tận cuối hội trường, có một ông già, đứng dậy chắp tay cung kính xin
hỏi:
Kính bạch thầy. Con
hiện đang bị bệnh. Hết đau đầu đến đau khớp, đau thận, tiểu đường, cao huyết
áp. Bây giờ lại bị bại một chân nữa ạ! Suốt đêm qua con trằn trọc mãi không sao
ngủ được do bệnh nó hành hạ xác thân… Cúi xin thầy thương xót chỉ bảo cho con
làm sao cho hết đau bệnh? Xin thầy cầu nguyện Đức Phật gia hộ cho con được hết
bệnh, khỏe mạnh như xưa.
Thầy lên tiếng nhỏ nhẹ, thong thả nói:
Thưa bác, thưa đạo hữu. Đức Phật đã dạy: Cõi thế gian tràn đầy đau khổ! Trong đó có định luật: SINH, LÃO, BỆNH, TỬ thì đau khổ vô cùng, mà bác thì đang đi vào giai đoạn “bệnh tật”, tức giai đoạn “hư hoại”. Vạn vật là thế; tất cả đều bị luật “vô thường” chi phối. Chẳng hạn như cái áo bác đang mặc, khi mới mua về, vẻ đẹp đẽ, mềm mại, óng mướt, tươi thắm… Nhưng nay bác mặc đã lâu rồi; màu đã bạc, gấu đã sờn, vai đã rách và vải đã mục. Nó đang ở tiến trình hư hoại! Không có gì có thể còn mãi được, vì bản chất tự nhiên là như vậy, mà thân xác bác cũng đang như vậy. Ngay khi bác mới sinh ra thì bác xinh đẹp, rồi bác lớn lên khỏe mạnh. Giờ đây bác đang già yếu và đang ở thời kỳ bệnh hoạn ( sanh, trụ, hoại, diệt ). Vậy bác phải chấp nhận điều đó, bác hãy thấu hiểu bản chất của nó, để bác phải chấp nhận nó mà sống an lạc với nó, dù nó ở bất cứ giai đoạn nào. Bây giờ thân thể của bác đang bắt đầu suy yếu, hư hoại theo tuổi đời chồng chất. Thì bác đừng cưỡng lại điều đó, vì đó là qui luật tự nhiên của thân xác. Chân lý không bao giờ thay đổi đó là: sinh ra - già cỗi - bệnh hoạn - rồi chết đi! Không cách chi làm khác đi được. Thời gian vận hành của định luật đã chín mùi rồi đấy bác ạ!
Ông già đó nói tiếp:
Bẩm thầy, nhưng con chưa muốn chết vội, vì con và cháu của con chưa khôn lớn. Nhất là còn nhiều công việc con đang làm dở dang chưa hoàn tất, con cần giải quyết cho xong đã.
Ồ! Tất cả chỉ là vậy, bác chẳng làm gì khác hơn khiến bác phải lo lắng. Công việc của thế gian, bác hãy để mặc thế gian cho họ tự giải quyết lấy. Bác nên hiểu rằng: giàu hay nghèo, già hay trẻ, đẹp hay xấu, người hay vật. Bất cứ ai, bất cứ vật gi, bất cứ ở đâu cũng không thể giữ mãi tình trạng nguyên thủy như lúc ban đầu được. Mọi người, mọi vật đều phải thay đổi khác đi theo một định luật: sinh, trụ, hoại, diệt mà không cách chi sửa đổi được. Điều mà bác có thể làm được là bác tự quán chiếu, soi rọi về thân xác và tâm thức của bác, để bác thấy tính: “vô ngã” của vạn vật. Để không thấy có cái gì là “tôi” hoặc là “của tôi”, mà chỉ là giả có, tạm có mà thôi (Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. Cái gì có hình có tướng, đều là giả có, chứ không thật có). Ngay như nhà cửa, sự nghiệp, danh vọng, vợ, chồng, con cái của bác cũng chỉ là: “của bác trên danh nghĩa, chúng không thực sự thuộc về bác. Chúng thuộc về tự nhiên!!! Như lời bác vừa cầu mong, chẳng những không đạt được. Thân bác vẫn đau đớn như thường và cách suy nghĩ sai lầm của bác còn đau khổ hơn nhiều nữa. Vì cầu mong mà không được là khổ ( cầu bật đắc khổ ). Bởi vậy, bác phải nhìn mọi thứ đúng theo bản chất của nó và đừng níu kéo nó, đừng tiếc thương nó: “HÃY BUÔNG NÓ RA”. Bác hãy rũ sạch mọi thứ bên ngoài. Bác hãy “ buông ra!”. Bác đừng bám víu vợ, chồng, con cái, quyến thuộc, tài sản, công danh… Vì nhưng thứ đó bác không thể mang theo được, hoặc bác không“buông”, thì nó cũng phải “buông” bác mà thôi. Cho nên bác “hãy buông ra!”, bởi mọi thứ đều vô ngã: “không tôi và không của tôi”. Tất cả rồi sẽ biến mất; chẳng còn gì. Bác phải nhận biết cho bằng được điều này, và sau khi biết rồi thì bác hãy ‘ buông’ tầt cả. Đừng bận tâm về con cái, bây giớ chúng còn trẻ. Rồi mai này chúng cũng sẽ già cả y như bác ngày hôm nay. Không ai trên thế gian này có thể trốn thoát được định luật: sinh, trụ, hoại, diệt...Nếu bác “buông ra” được mọi thứ thì bác mới thấy được chân lý. Vậy bác đừng lo lắng và đừng ôm giữ bất cứ điều gì thì bác sẽ thanh thản trong mọi tình huống bác ạ!
Ông già hỏi nữa:
Bẩm bạch thầy, nghe thầy dạy dễ quá, nhưng làm sao con‘ buông ra ’ cho được?
- Nếu bác ‘buông ra’ không được thì bác sẽ vô cùng đau khổ. Vì không ‘buông ra’ cũng chẳng được. Bởi mọi thứ nó không thuộc về của bác, kể cả chính xác thân bác nữa. Lúc này bác hãy tập trung tâm tưởng, để cho nó được an nhiên tự tại, còn mọi việc đã có người khác lo. Bác hãy tự nhủ lòng rằng: “chung sự” ( tôi hết việc rồi )- Tư tưởng ham sống lâu sẽ làm bác đau khổ. Cho dù bác mong muốn thiết tha tới đâu cũng chẳng được. Muôn sự đều vô thường và luôn luôn không cố định… “sau khi sinh ra - nó biến hoại => sau khi sinh ra nó diệt đi !”. Đức Phật cũng thế, bác và cả bàn dân thiên hạ cũng đều như thế. Vậy mà bác muốn xác thân bác còn mãi sao được? Bác hãy nhìn vào hơi thở thì biết. Nó đi vô rồi lại đi ra, bản chất của nó là vậy. Bác chẳng thể ngăn cản sự đi ra và đi vô của nó được. Bác thử nghĩ coi: “Có thể nào bác thở ra mà không thở vào được chăng?”. Tức là hơi thở nó đi vào, rồi nó lại đi ra. Khi nó ra rồi thì nó lại phải đi vào. Tự nhiên là như vậy, không cách chi làm khác được. Y chang sự quá trình bác sinh ra => rồi già nua => rồi bệnh tật => rồi chết đi! Đó là điều hoàn toàn tự nhiên và bình thường… Nếu bác không sinh ra, thì lấy gì bây giờ bác bị đau bệnh! Và lấy gì để mai mốt bác chết! bác có hiểu điều đó không ???
Kính bạch thầy, con ngộ được những gì thầy vừa dạy, nhưng con vẫn lo sợ quá chừng!
Thầy cầm ly nước uống nhấp giọng, đoạn thầy nói thêm:
- Bác nên hiểu rằng: vạn sự ở đời là như vậy, khi bác nhận thức được đúng đắn thì bác đừng do dự: “Hãy buông ra tất cả, hãy dẹp bỏ tất cả”. Dù bác không buông nó ra thì mọi thứ nó cũng bắt đầu buông bác ra đó. Này nhé! Như những bộ phận trong cơ thể của bác nó cũng đang muốn rời xa bác đấy. Vì những bộ phận ấy nó đã sống đủ thời hạn với bác rồi, nên nó sắp ra đi đó. Bản chất của nó là: “Đã đến, thì phải ra đi”. Bởi thế gian là không có sự bình thường hay mãi mãi, dù bất cứ ở đâu, bất cứ thời nào, bất cứ thành phần giai cấp nào; người giàu có, kẻ nghèo khó, người lớn cũng như trẻ nhỏ, người có học cũng như người thất học…v.v. Cũng không thể có sự bình thường được. Ai ai cũng phải xoay vần theo luật “vô thường” chi phối. Quán triệt được điều đó, bác sẽ chả còn quyến luyến bất cứ sự gì. Bác hãy ‘buông ra” chứ không còn nắm giữ được nữa, ví có giữ cũng chẳng đặng. Bác buông ra, thì tâm bác sẽ thảnh thơi; không buồn mà cũng chẳng vui, không khiếp sợ và cũng chẳng liều lĩnh. Lúc bấy giờ lòng bác sẽ an ổn với trí tuệ hiểu biết: “vạn vật không bao giờ có thể thường còn mãi mãi được”.
“ĐẶC TÍNH PHẢI ĐỔI THAY CỦA VẠN VẬT, KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI”.
Nếu bác có nhiều thứ, bác sẽ phải bỏ lại nhiều thứ. Nếu bác có ít thứ, bác sẽ bỏ lại ít thứ; giàu có là giàu có, nổi danh là nổi danh, sống lâu là sống lâu…chẳng có gì khác biệt, mọi sự cũng thế thôi! Vậy bác hãy buông nó ra, buông cho đến khi nào tâm trí bác an lạc! Mọi sự bác không còn cảm thấy khổ đau hay sung sướng. Mọi thứ bác không còn thấy là của bác nữa; sung sướng và khổ đau cũng đểu hoại, diệt và mất tiêu như nhau…Duy chỉ có một thứ là còn và còn vĩnh viễn là của bác. Đó là “Phật tánh” là vĩnh cửu của bác mà thôi.
Kính bạch thầy, con đã ngộ!!!
- Vậy sao! Bác giải thích xem nào ?
- Thưa thầy, chỉ có định luật: “vô thường” là bất biến, là vĩnh cửu, là thường còn. Ngoài ra, tất cả các Pháp; muôn vàn vạn sự ở đời này đều luôn luôn biến đổi không bao giờ ngừng. Chẳng hạn như:
* THÂN VÔ THƯỜNG: Nay khỏe mạnh, mai ốm đau. Nay đang sống, mai đã chết…
* TÂM VÔ THƯỜNG: Nay đang mến thương nhau, mai chuyển sang hận thù ân oán nhau…
* TÀI SẢN VÔ THƯỜNG: Của cải nay còn, mai hết. Tức là tiện nghi vật chất không thể tồn tại mãi được…Vật thể này biến đổi chất liệu thành ra vật thể khác. Sự vật không bao giờ cố định cả.
Thầy cười hoan hỷ, đoạn thầy hỏi:
- Đúng, bác hiểu khá đấy, như vậy bác sẽ làm gì khi bác hiểu như vậy?
Kính bạch thầy, con sẽ buông ra tất cả mà không bám víu vào bất cứ điều gì trên thế gian này. Để mọi sự chảy xuôi như dòng nước. Tính của nước luôn chảy xuống chỗ chũng ( thủy lưu tại hạ ), dù chỗ đó là đất hay cát, hoặc ruộng vườn. Bản chất của nước là như vậy, con cũng phải giữ tâm như vậy.
- Tại sao?
- Bẩm thưa thầy, bởi nước luôn chảy một cách tự nhiên xuống chỗ thấp mà không có cách nào cho nó chảy một cách tự nhiên lên trên cao được. Đó là định luật của càn khôn vũ trụ mà thầy vừa chỉ dạy cho con.
Vâng! bác hiểu được như thế, tức là bác đã thắp sáng ngọn đuốc trí tuệ của bác rồi đấy. Bây giờ chỉ còn một điều là bác đưa vào thực hành những gì bác vừa chứng ngộ là đạt quả Phật rồi đó.
Ông già ngạc nhiên thưa:
- Kính thưa thầy, con ngỡ là thành Phật khó lắm chứ! Đâu đơn giản như thầy vừa nói ?
- Phật đã có sẵn ngay trong bác rồi. Người đời thường mang ông Phật thật, đi tìm kiếm ông Phật ở ngoài, ở chốn xa xôi không sao thấy được, để cầu xin van vái… Trong lúc ông Phật ở ngay trong mình thí lại bỏ quên.
- Bạch thầy, con vốn ngu tối xin thầy khai thị cho con được rõ ràng hơn, chứ thầy nói như thế làm sao con hiểu được.
- Có khó gì đâu: “Phật tức tâm”. Mọi người trong chúng ta đã có sẵn một ông Phật ở trong ta rồi. Nhưng vì u mê tăm tối, nên tham lam: sắc, tài, danh một cách vô độ mà không hiểu rằng những thứ đó do nhân duyên giả hợp tạm có. Hợp rồi tan, sinh rồi diệt! ngay như xác thân bác cũng tạm có đó. Rồi trở thành không đó có bao lâu! Tựa hồ như bóng phù du, như ảo ảnh, như khói sương…Nhưng vì si mê chạy theo níu kéo nó. Nên thành chúng sinh mà thôi. Bây giờ bác đã giác ngộ và bác buông ra những thứ mà trước đây bác bám víu vì ngỡ là thật… Vậy là bác đã thành Phật rồi. Bởi Phật và chúng sinh chỉ khác nhau có một bước: MÊ LÀ CHÚNG SINH, GIÁC NGỘ LÀ PHẬT. Phật và chúng sinh, chỉ khác nhau có vậy. Ví dụ: Ông bà thân sinh ra bác, cho bác ăn học tới nơi tới chốn; là con người trí thức đàng hoàng... Nhưng vì u mê! Bác ham chơi, đàn đúm với chúng bạn, sa đà say sưa trác táng, hưởng thụ thú vui vật chất, dẫn đến sa đọa hư hỏng. Khi ấy, bác là kẻ tồi tệ xấu xa…Nay gặp duyên may bác giác ngộ. Thấy được lẽ thật. Bác bỏ con đường hư thân mất nết, trở lại con người thật của mình…Với bằng cấp và kiến thức có sẵn của mình. Bác tận tụy làm ăn, liêm chính, giữ uy tín đạo đức…Là bác trở thành người cao sang, quí phái...Như vậy, một con người của bác có hai giai đọan:
a) Giai đoạn 1: Bác là kẻ xấu xa, cho dù bác có bằng cấp là người học thức.
b) Giai đoạn 2: Bác là người cao quí. Do bác giác ngộ được chân lý đạo Pháp…
Tức là trước thì bác kà kẻ xấu xa do u mê! Sau bác thành người cao quí do bác giác ngộ. Nghĩa là xấu xa hay cao quí chỉ khác nhau có u mê hay giác ngộ mà thôi. Và Phật hay chúng sanh cũng chỉ khác nhau có thế…
Đoạn thầy đọc bài kệ :
Chiều nay lộng gió thu về
Lá vàng tơi tả tràn trề khắp nơi.
Đời người như hạt sương rơi.
Lung linh một thoáng mặt trời chiếu tan.
Thân em như đóa hoa lan
Ngươì đời yêu thích muôn vàn đắm say
Nhưng rồi chẳng được bao ngày
Cánh hoa tàn úa đổi thay hoàn toàn.
Phạm Đà Giang

TRÊN THẾ GIAN THỨ GÌ LÀ KHÓ ĐƯỢC NHẤT
Một khi đã mất thân này, muôn kiếp khó mà có lại được, đó không chỉ là lời dạy của đức Phật mà còn là tri thức không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta.
Có ba vị tỳ kheo thảo luận vấn đề “trên đời này thứ gì là khó được nhất”?
Vị thứ nhất nói: “trên đời khó được nhất là còn mãi tuổi thanh xuân, khoẻ mạnh sống lâu. Một người có của cải nhiều nhưng bệnh tật, già nua đến cũng không hưởng được những niềm vui của đời”.
Vị thứ hai nói: “trên đời điều khó được nhất là có người bạn hiểu mình, có thể cùng chia sẻ hoạn nạn và niềm vui cùng mình, nếu một người có quyền lực lớn nhưng không có bạn chân thành với nhau thì buồn bã, cô đơn giống như đoá hoa có sắc mà không hương, không có ong bướm bay đến thưởng thức”.
Vị thứ ba nói: “theo tôi thì quyến thuộc hoà hợp là điều khó được nhất. Nếu một người khoẻ mạnh, có bạn tốt nhưng quyến thuộc tương tranh bất hoà, gây gổ, thì có ích gì? Cuộc sống hằng ngày giống như địa ngục trần gian, muốn thoát ra mà không được”.
Sau khi đức Phật nghe ba vị tỳ kheo luận nghị xong, bèn triệu tập đại chúng. Lúc đó nhằm mùa thu, hương cỏ dại nhè nhẹ toả, gió thu mát dịu tạo cảm giác rất sảng khoái. Đức Phật nói với chư vị tỳ kheo: “trên thế gian này thứ gì là khó được nhất? không phải sức khoẻ trường thọ, không phải bạn bè tri âm cũng không phải quyến thuộc hoà hợp. Ta sẽ kể một câu chuyện cho các vị nghe.
“Trong đại dương có một con rùa mù, tuổi thọ của nó rất dài, trãi qua bao nhiêu biến đổi của bể dâu. Bình thường nó ở tận dưới lòng đại dương, một trăm năm mới được nổi lên mặt nước một lần. Lại có một thanh gỗ mục rỗng bên trong, theo chiều gió thổi mà trôi dạt trên mặt biển. Con rùa mù trăm năm mới nỗi lên mặt nước một lần mà gặp được thanh củi mục là cơ hội ngàn năm mới có được, huống chi vào được lỗ rỗng của thanh gỗ mục chở nó vào bờ. Rùa mù gặp được thanh gỗ mục là điều rất hiếm. Nhưng phàm phu phiêu bạt trong biển ngũ dục muốn được thân người còn khó hơn rùa mù được vào bờ hàng ngàn lần”
Đức Phật lại hốt một nắm đất, mở bàn tay ra nói với các vị tỳ kheo: “Chúng sanh được thân người như đất trong lòng bàn tay ta, chúng sanh mất thân người như đất trên địa cầu” Cái gì là khó được? thân người thật là khó được? Các tỳ kheo nên lắng nghe và suy nghĩ.
Một khi đã mất thân này, muôn kiếp khó mà có lại được, đó không chỉ là lời dạy của đức Phật mà còn là tri thức không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta nên trân quý thân này và xem trọng những nhân duyên vốn có. Cái gì là khó được? thân người là khó được? Người là động vật cao cấp nhất, chỉ có người mới có thể tu tập, và cũng chỉ có con người thì mới có thể tu hành thành Phật. Cho nên chúng ta phải biết trân quý cơ duyên này. Danh lợi không thể mang theo được, chúng ta đến cõi đời này bằng tay không nên lúc ra đi cũng tay trắng mà thôi. Nhưng thường thì con người mê muội những danh lợi thế gian, gây ra nhiều tội lỗi, thiện ác đương nhiên có báo ứng, như vậy là làm cho đời sau còn thêm đau khổ. Hãy trân trọng hiện tại, tuân theo chánh pháp, phản bổn quy chơn là mục đích của chúng ta.
Như Nguyện dịch
